Tin nóng
tin tức

Jolie Robinson: Nhà vô địch, kỷ lục gia và người mẹ tận tụy

Jolie Robinson: Nhà vô địch, kỷ lục gia và người mẹ tận tụy

Trong thế giới thể thao, nơi mà mỗi câu chuyện đều có thể truyền cảm hứng mạnh mẽ — từ những vận động viên điền kinh chinh phục đỉnh cao cho đến hàng triệu người hâm mộ háo hức dự đoán World Cup 2026 trúng thưởng — hành trình của Jolie Robinson là một minh chứng sống động rằng không gì là không thể. Jolie là nhà vô địch Big West hai lần liên tiếp ở nội dung bảy môn phối hợp (heptathlon). Trong năm nay, cô còn phá kỷ lục nhảy xa trong nhà của UC Irvine với thành tích 6,04m và là mắt xích quan trọng trong đội chạy tiếp sức 4x400m ngoài trời với thời gian 3:41.03, xô đổ kỷ lục trường tồn tại suốt 13 năm.

Tuy nhiên, bộ sưu tập huy chương và những thành tích phá kỷ lục ấn tượng không phải là điều duy nhất khiến Jolie khác biệt so với các đối thủ. Cậu con trai 5 tuổi Micaiah — người luôn chờ mẹ ở vạch đích và tự hào đứng cùng mẹ trên bục nhận giải — đã khiến cuộc sống vận động viên sinh viên của Jolie hoàn toàn khác biệt so với bạn bè đồng trang lứa.

Điền kinh — truyền thống gia đình

Điền kinh chảy trong huyết quản gia đình Jolie. Ông ngoại cô từng là huấn luyện viên và sau đó huấn luyện cho anh trai cô. Năm 2016, khi mới bước vào năm nhất trung học, Jolie bắt đầu thi đấu điền kinh như một cách giải trí và duy trì thể lực trong mùa nghỉ bóng chuyền. Đến năm cuối cấp, cô nhận ra rằng tương lai của mình gắn liền với đường chạy nhờ những cơ hội mà môn thể thao này mang lại. Jolie cam kết miệng với một trường đại học ngoài bang để thi đấu điền kinh và dự định rời xa không chỉ sân bóng chuyền mà cả cuộc sống tại Nam California. Cho đến khi Jolie 18 tuổi phát hiện mình sắp làm mẹ.

Đối mặt với thử thách lớn nhất

Jolie không chỉ sắp trải qua việc mang thai ở tuổi vị thành niên, mà còn phải đối mặt với điều đó trong một gia đình theo đạo Cơ Đốc.

Điều đó thực sự rất đáng sợ. Cha tôi từng là mục sư khi tôi lớn lên, nhưng đến lúc tôi nói với họ thì tôi đã tự chấp nhận điều đó rồi.

Khi Jolie đã chấp nhận tương lai mới của mình, cô không còn quá lo lắng về ánh mắt của người khác. Cô biết rằng những người quan trọng nhất trong đời sẽ luôn yêu thương cô dù thế nào, nhưng điều đó không xóa đi được cú sốc và nỗi sợ ban đầu khi biết mình sẽ trở thành bà mẹ tuổi teen.

Đó là rất nhiều cảm xúc thăng trầm khi biết rằng tuổi thơ của mình đã kết thúc, nhưng tôi phải vượt qua và nhận ra rằng con trai sẽ là phước lành lớn nhất. Nếu danh tính của tôi chỉ là làm mẹ của con, tôi hoàn toàn chấp nhận điều đó.

Jolie tiếp tục thi đấu cho đến khi mang thai được ba tháng mà không ai biết. Dù đau lòng khi phải từ bỏ những môn thể thao yêu thích, cô vẫn vui vì được có khoảnh khắc cuối cùng trên đường đua trước khi toàn tâm toàn ý làm mẹ. Cô hủy cam kết với trường đại học và bắt đầu chuẩn bị đón con trai.

Tôi nghĩ rằng người ta không thể thi đấu ở đại học khi đã có con. Tôi biết mình phải từ bỏ điều đó để làm mẹ.

Micaiah chào đời vào ngày 6 tháng 12 năm 2019, đúng vào sinh nhật lần thứ 19 của Jolie, tại chính bệnh viện nơi cô từng cất tiếng khóc chào đời.

Ngọn lửa đam mê bùng cháy trở lại

Phải đến khi Jolie cùng bố mẹ xem Thế vận hội Mùa hè Tokyo, cô mới bật khóc khi chứng kiến các vận động viên tranh tài. Bố mẹ cô bày tỏ rằng nếu cô muốn quay lại thi đấu, họ sẽ ủng hộ và hỗ trợ bằng mọi cách.

Tôi nghĩ có lẽ mình có thể làm được. Sẽ cần rất nhiều sự hỗ trợ, nhưng đây là điều tôi có thể làm.

Jolie từng sẵn sàng từ bỏ hoàn toàn giấc mơ đại học để làm mẹ toàn thời gian, nhưng chính bố mẹ đã khuyến khích cô đăng ký vài lớp trực tuyến tại Saddleback — một trường cao đẳng cộng đồng gần nhà ở Mission Viejo. Khi cô quyết định quay lại thi đấu, một người bạn lâu năm của gia đình — đồng thời là huấn luyện viên trưởng điền kinh tại Saddleback College — đã giúp cô gia nhập cả đội điền kinh lẫn đội bóng chuyền.

Sau năm đầu tiên trở lại, Jolie đã giành chiến thắng ở các nội dung bảy môn phối hợp, ném lao và nhảy xa tại Giải vô địch bang CCCAA 2022.

Bến đỗ UC Irvine và sự thấu hiểu đặc biệt

Huấn luyện viên trưởng điền kinh của UC Irvine, Jeff Perkins, là người liên hệ cuối cùng với Jolie, nhưng lại để lại ấn tượng sâu đậm nhất.

Không có huấn luyện viên nào khác mà tôi nói chuyện nhắc đến con trai tôi; họ nói về tôi như chỉ là một con số, một vận động viên nữa trong đội. Nhưng tất cả các huấn luyện viên ở đây đều có con gần tuổi con trai tôi, nên thật tuyệt khi biết rằng họ luôn hiểu con trai là ưu tiên số một của tôi.

Giờ đây, khi Jolie đã bước sang năm thứ ba tại UCI và Micaiah vừa tròn 5 tuổi vào tháng 12 vừa qua, cô trân trọng từng khoảnh khắc trong sự nghiệp thi đấu đại học mà cô được chia sẻ cùng con trai. Việc Micaiah đi cùng mẹ đến buổi tập hay lớp học không phải là điều hiếm gặp, và sự hỗ trợ từ đồng đội cùng ban huấn luyện đã giúp tất cả trở nên khả thi.

Họ đã tạo điều kiện hết sức cho mọi thứ tôi cần để thành công với vai trò một người mẹ và một vận động viên sinh viên.

Niềm tự hào trên bục nhận giải

Việc con trai đứng cùng trên bục vinh quang và chào đón cô ở vạch đích đã khiến mỗi cuộc thi trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Không nhiều người có thể nói rằng họ giành chức vô địch hội nghị hai năm liên tiếp với đứa con nhỏ cổ vũ bên cạnh, nhưng chính những khoảnh khắc nhỏ bé mới là điều ý nghĩa nhất với Jolie.

Con trai không thực sự hiểu những con số, con chỉ biết rằng mẹ đang làm tốt. Con tham gia vào những gì tôi làm; dù chưa hiểu hết, con vẫn nghĩ rằng mẹ luôn cố gắng hết mình, và con tự hào về mẹ.

Cân bằng giữa đường đua và gia đình

Dù được thi đấu và làm mẹ cùng lúc là điều vô cùng đáng quý, nhưng hành trình này không hề dễ dàng. Khác với những vận động viên sinh viên khác có cuộc sống xoay quanh thể thao, Jolie phải sắp xếp ưu tiên theo cách riêng. Cô thường tự nhắc mình rằng dù dành vô số giờ cho thể thao và luôn thi đấu hết mình, điền kinh sẽ không bao giờ quan trọng bằng con trai và tương lai của hai mẹ con.

Dù tôi có giành chức vô địch hội nghị, tôi vẫn phải về nhà nấu bữa tối cho con.

Đã có rất nhiều lúc Jolie cảm thấy mình không thể làm cả hai, và cần cả một cộng đồng gồm huấn luyện viên, giáo sư, cố vấn học tập, bạn bè và gia đình để hỗ trợ cô tiếp tục tiến về phía trước. Dù đôi khi thấy khó khăn, cô biết rằng việc xin giúp đỡ khi cần nghỉ ngơi là hoàn toàn bình thường, và những gì cô đang làm với tư cách vận động viên sinh viên cũng là vì Micaiah.

Chỉ riêng việc thi đấu bảy môn phối hợp đã vô cùng kiệt sức về tinh thần lẫn thể chất, và mỗi lần như vậy tôi lại nghĩ: “Mình đã sinh con rồi, mình có thể vượt qua mọi thứ.”

Truyền cảm hứng cho hàng nghìn bà mẹ trẻ

Kể từ khi biết mình mang thai, Jolie đã ghi lại cuộc sống trên mạng xã hội và hiện sở hữu gần 100.000 người theo dõi trên Instagram. Mục tiêu của cô là cho các bà mẹ trẻ thấy rằng họ vẫn có thể theo đuổi ước mơ. Jolie đã trở thành một hình mẫu quan trọng trong giới vận động viên, nơi nhiều người đã tìm đến cô để xin lời khuyên sau khi biết mình mang thai.

Nếu tôi có thể tạo ảnh hưởng tích cực đến cuộc sống của dù chỉ một số ít người, thì điều đó đã có ý nghĩa rồi.

Câu chuyện của Jolie Robinson đã mang đến một góc nhìn hoàn toàn khác về cuộc sống của một vận động viên sinh viên. Cô là nguồn cảm hứng cho rất nhiều bà mẹ trẻ và vận động viên, chứng minh rằng hoàn toàn có thể chinh phục ước mơ cá nhân đồng thời vẫn là một người mẹ mạnh mẽ và thành công. Trong bối cảnh thể thao thế giới đang sôi động hướng tới mùa hè 2026, khi người hâm mộ khắp nơi tìm kiếm album Panini World Cup 2026 mua ở đâu để lưu giữ kỷ niệm, thì câu chuyện của Jolie nhắc nhở chúng ta rằng thể thao không chỉ là thành tích — mà còn là hành trình vượt qua nghịch cảnh và tình yêu thương vô bờ bến.

(Bài viết gốc được đăng tải trên ucirvinesports.com)